Bài viết liên quan
Phương pháp chuẩn hóa
Standardized Approach
Phương pháp chuẩn hóa (Standardized Approach) là gì?
Phương pháp chuẩn hóa (tiếng Anh: Standardized Approach, viết tắt: SA) là phương pháp tính vốn yêu cầu đối với rủi ro tín dụng trong đó ngân hàng sử dụng các hệ số rủi ro (risk weights) do cơ quan quản lý, giám sát ngân hàng quy định sẵn để áp dụng cho từng nhóm tài sản phơi nhiễm. Phương pháp này được quy định tại Thông tư 41/2016/TT-NHNN của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam về tỷ lệ an toàn vốn tối thiểu và các chỉ số an toàn vốn theo Basel II.
Đặc điểm chính
- Hệ số rủi ro do NHNN quy định, dao động từ 0% đến 150%, phụ thuộc vào đối tượng phơi nhiễm: chính phủ, ngân hàng, doanh nghiệp, bán lẻ, bất động sản.
- Áp dụng đơn giản, không yêu cầu mô hình xếp hạng nội bộ hay dữ liệu lịch sử dài hạn.
- Hệ số rủi ro có thể tham chiếu xếp hạng tín nhiệm của các tổ chức quốc tế Moody's, S&P, Fitch.
- Phù hợp với ngân hàng quy mô nhỏ, ngân hàng phi tín dụng hoặc ngân hàng chưa đủ năng lực triển khai IRB.
- Tài sản có rủi ro = Giá trị phơi nhiễm × Hệ số rủi ro; Vốn yêu cầu = Tài sản có rủi ro × 8%.
Ví dụ minh họa
Ngân hàng Y cho doanh nghiệp A vay 1.000 tỷ đồng, kỳ hạn 5 năm, doanh nghiệp không có xếp hạng tín nhiệm. Theo Thông tư 41, khoản phơi nhiễm cho vay doanh nghiệp không xếp hạng có hệ số rủi ro 100%. Tài sản có rủi ro = 1.000 tỷ và vốn yêu cầu = 1.000 × 8% = 80 tỷ đồng. Nếu doanh nghiệp được Moody's xếp hạng BBB (hệ số 75%), vốn yêu cầu chỉ còn 60 tỷ, tiết kiệm 25% vốn.