Bài viết liên quan
Quản trị rủi ro
Tiêu chí định lượng và định tính phân loại nợ
Quantitative and Qualitative Criteria for Debt Classification
Tiêu chí định lượng là các chỉ tiêu đo lường bằng con số (chủ yếu là số ngày quá hạn), còn tiêu chí định tính là các yếu tố đánh giá chuyên môn về tình hình tài chính, khả năng trả nợ và triển vọng kinh doanh của khách hàng. Thông tư 31/2024 quy định rõ nguyên tắc "định lượng là cơ sở, định tính là điều chỉnh".
Tiêu chí định lượng và định tính trong phân loại nợ
Việc phân loại nợ theo Thông tư 31/2024/TT-NHNN được thực hiện đồng thời qua hai hệ thống tiêu chí nhằm đảm bảo tính khách quan và phản ánh đúng bản chất rủi ro tín dụng.
1. Tiêu chí định lượng
- Số ngày quá hạn (DPD): tính từ ngày đến hạn thanh toán đến ngày TCTD thực hiện phân loại, căn cứ lịch trả nợ trong hợp đồng.
- Áp dụng biểu ngưỡng: ≤10 ngày (Nhóm 1); 11-90 ngày (Nhóm 2); 91-180 ngày (Nhóm 3); 181-360 ngày (Nhóm 4); >360 ngày (Nhóm 5).
- Đối với nợ vay vốn lưu động theo hạn mức: tổng số dư nợ vượt hạn mức quá 30 ngày được chuyển sang Nhóm 2 trở lên.
2. Tiêu chí định tính
- Tình hình tài chính khách hàng (lỗ lũy kế, dòng tiền, hệ số nợ/vốn chủ sở hữu).
- Triển vọng ngành, lịch sử tín dụng và uy tín của chủ doanh nghiệp.
- Giá trị và khả năng thanh khoản của tài sản bảo đảm.
- Các yếu tố bất thường: tranh chấp pháp lý, thay đổi chủ sở hữu, biến động bất lợi của thị trường.
Nguyên tắc áp dụng
Khi kết quả định lượng và định tính mâu thuẫn nhau, ngân hàng phải lấy kết quả bất lợi hơn (xếp vào nhóm rủi ro cao hơn) để đảm bảo nguyên tắc thận trọng. Ví dụ: khách hàng chỉ quá hạn 5 ngày (Nhóm 1) nhưng báo cáo tài chính bị ý kiến ngoại trừ nghiêm trọng, dòng tiền âm ba quý liên tiếp → TCTD buộc xếp tối thiểu Nhóm 3.